Thơ Quỳnh. trong cảm nhận bằng hữu (4)

bia_tho_quynh

 

THƠ HOÀNG XUÂN SƠN – NGỌN GIÓ MỚI
Trần Vấn Lệ

Năm 1989, tôi đến Mỹ, tôi đọc Hoàng Xuân Sơn, thơ đăng trên nhiều báo và tập Viễn Phố đã xuất bản. Tôi có cảm tình với Hoàng Xuân Sơn và theo đuổi thơ Hoàng Xuân Sơn nhiều năm sau đó. Hạnh phúc của tôi: được đọc thơ hay của một người rồi thấy thơ người ấy thay đổi một cách kỳ diệu. Từ dòng thơ Lục Bát rất quê nhà, nhất là đậm đà chất Huế, Hoàng Xuân Sơn tung bút phẩy một làn gió mới vào thơ và biến thơ mình thành những hình tượng kỳ ảo, thấy đó mà như chẳng thấy gì, nghe đó mà rồi chỉ nghe vi vu…

Năm nay, 2016, Hoàng Xuân Sơn để cho đời thi phẩm mới, Thơ Quỳnh. Nó không hẳn là Thơ mà nó là Hoa, nghĩa là nó vừa là Thơ vừa là Hoa, trước ngọn gió mới tôi nghe một mùi hương thanh khiết tỏa ngát dưới ánh trăng Rằm. Đọc thơ Hoàng Xuân Sơn, thấy thú vị. Hít thơ Hoàng Xuân Sơn, thấy mình như chu du không bờ không bến…Hoàng Xuân Sơn xa chính mình, kéo theo Huế xa cùng với người. Đời người ta có ai gần với ai mãi! Cõi người ta có chỗ nào không vướng víu tâm hồn! Dứt khoát được là một hành động có ý thức. Ngọn gió mới, phải mới. Hoàng Xuân Sơn tự nạp năng lượng cho mình để bay vào bầu khí quyển thơ tân kỳ và uyên áo…Ước chi ai cũng có tâm hồn mọc cánh!

Trần Vấn Lệ
Temple City, 8-2016

Advertisements