Nhà thơ Du Tử Lê về Đà Nẵng

 

Anh Lê, Du Tử Lê, Lê Cự Phách, tên anh, thơ anh, hàng trăm bài nhạc phổ thơ anh, dường như đã là nhịp đập trái tim của những kẻ yêu nhau, của những tấm lòng buồn vui, hạnh phúc, miệt mài với vị hướng tình yêu…

Anh muốn về quê thăm chơi. Bởi anh đã U80 rồi. Lại bị cái đại tràng giày xéo nhiều năm, may mà lâu nay được chị Tuyền chăm nom chu đáo. Nên nhà thơ mới “ồn ào” tự tại. Hẹn em sang năm anh về. Và. Anh còn nhiều lần nữa về. Để. Bù khú với em…

Và anh về thật. Năm ngoái anh về ngao du Saigon. Pleiku. Hà nội. Mà anh trốn tin. Tôi gặp ở Mỹ hỏi: Sao anh không về Đà Nẵng, sao anh trốn em? Anh cười hiền. Không có giờ ra Đà Nẵng Chơn ơi. Thôi. Tháng 8 sang năm anh về. Hứa sẽ ra ĐN với. Thằng Chơn!… (*)

Và lần này anh giữ đúng. Tháng 8. Trời Đà Nẵng nóng dữ. Cây cối quắt queo. Em út ra đường bịt mặt, bịt tóc, bịt chân…, thi sĩ về không thấy người đẹp, lấy đâu ra thi hứng?!…

Anh chỉ ở 3 ngày với miền Trung: Huế và Đà Nẵng. Hẹn hò nhau từ mấy tháng trước, nhưng khi mở lịch âm ra thì lại trùng ngày giỗ ông cụ thân sinh. Vậy nên, anh ở Huế vui vầy với anh Bửu Ý, Bửu Nam, chị Nga, với Hồ Đăng Thanh Ngọc…, toàn những người thân thương mà mình không ra chơi được để cùng hàn huyên, thật ức!…

Ngày sau anh vào Đà Nẵng. Trời vẫn vô cùng oi bức. Mình đưa anh đi thăm anh Phạm Ngọc Lư, nhà thơ nổi tiếng với Biên Cương Hành, nay đang bị “Ung thư hành”. Đến nhà. Anh Lư vui vô cùng. Anh nói: Như một liều thuốc giúp tôi khỏe lên. Khi vô tình, lúc anh Lư đang trăn trở cùng căn bệnh nặng, thì ở bên kia bờ đại dương, Du Tử Lê viết một loạt bài về Phạm Ngọc Lư, với “Biên cương hành” làm “rúng động bầu trời thi ca” miền Nam trước 1975. Và. Phạm Ngọc Lư, lại được bạn đọc nhớ lại, sẻ chia. Và, Trần Hoài Thư làm một đặc san Phạm Ngọc Lư trên Thư Quán Bản Thảo cũng khiến Phạm Ngọc Lư thêm niềm tin, sức sống!…

Văn chương là thế. Tình bạn là thế. Và, chiều hôm nay, trong một Đà Nẵng oi bức, trong một căn nhà nhỏ gần Ngũ Hành Sơn, vợ chồng anh Phạm Ngọc Lư tiếp vợ chồng anh Du Tử Lê, những người đã mến yêu nhau tự thuở nào qua tiếng tăm, qua thơ bút, qua văn đàn. Ước mong nhiều mà chưa có dịp gặp nhau!…

Buổi gặp thật ấm tình thân. Anh Lư nói, khi mới nhận tin dữ về căn bệnh trọng, mình chơi vơi lắm, bi quan nhiều. Rồi gặp bạn bè thân thương xa gần thăm viếng, mình thấy lạc quan hơn. Những tình thân của các chiến hữu văn nghệ như chắp thêm cho mình tình yêu và nghị lực. Mình thấy vui và quên đi nhiều những bi lụy, buồn thương…

Tôi nhìn anh Lư ghi lời tặng anh Lê trên tập thơ của anh. Tôi nhìn cái mũ anh che mái đầu mới ngày nào còn đầy, nay đã cạn. Tôi nhìn nhà thơ Du Tử Lê đào hoa ngày nao, nay lưng đã một chút còng. Các anh cười vui bắt tay nhau nói lời tạm biệt, hẹn nhau gặp lại, mà tôi thấy cả một khung trời miên viễn xa bay. Một chút lệ rưng rưng nơi khóe mắt. Chị Tuyền rất tinh tế. Chị nói, Anh Lê và chị đây cũng đã qua mấy lần hóa trị, Chơn đừng lo… Mà cũng thật kỳ, bệnh K đại tràng mấy năm rồi, sao Du Tử Lê vẫn đều đều mỗi ngày một gói thuốc Craven?…

Đêm ở nhà Nguyễn Quang Chơn. Có Trần Phương Kỳ, nhà Đông phương học. Có Phan Ngọc Minh, họa sĩ bút sắt tài ba, có Trần Trung Sáng, nhà văn trẻ ĐN với “đêm trắng phập phù”, Trường, kẻ biểu tình một mình, Vũ, nhà văn Hội An, Diễn, nhà sưu tập…

Vui. Vui thật là vui. Anh Du Tử Lê như sống lại thời mình… mới lớn, khi nghe Trần Trung Sáng “phỏng vấn” người hâm mộ. Và, thật sôi nổi, khi Trần Phương Kỳ, kẻ luôn tạo kịch tính trong các cuộc hàn huyên!…

Du Tử Lê nói về ngôn ngữ trong thơ. Trần Phương Kỳ nói về những bất trắc trong lịch sử Trung Hoa. Phan Ngọc Minh thâm trầm tủm tỉm… Đêm với rượu, với văn chương, văn nghệ, tình người, với tiếng cười, tiếng hát, quên hết bên ngoài, quên hết thời gian trôi…

Những bức hình chụp chung. Những nụ cười rạng rỡ. Những vòng tay ôm. Nét bút chì phóng họa. Ngón tay bấm phím, lời ca… Ghi lại. Gom lại một khoảng không gian của những tình thân ái. Để như. Bềnh bồng. Xa. Mọi phồn hoa!…

Nguyễn Quang Chơn
16.8.2016
Kỷ niệm ngày anh Du Tử Lê về thăm ĐN

(*) những cách nói/ viết/ chấm như vầy là của DTL

 

Advertisements