Thơ Quỳnh. 24

Quỳnh Nương tranh Thanh Trí

Quỳnh Nương
tranh Thanh Trí

 

cuối sông

thuở gió nương trời về hạ
miền hoa chín rực cơn nồm
khoen ca mây bồng trắng lối
ngậm ngùi nhớ một vòng ôm

chim khẽ kêu bên triền vắng
gọi mùa nắng trở trên sông
lấp lóa vàng mênh con nước
thuyền ơi sao đỗ chút tình

nghĩ tới không về thăm nữa
run tay xé nụ môi hồng
đứng lại hồn đồng thiên cổ
vàng trôi vàng trôi thinh không

thuở bóng xa người hương đuối
tội tình khăn áo buồn lây
đoạn đành cắt ngang chéo nối
đầu sông nghe lạ biển đầy

nhỡ nhàng mùa bâu rụng yếm
ước lệ trùng tu mỏi mòn
cầu ô nhịp gần như với
mà ly cách mấy tao phùng

 

chim. và người

mùa gió chở trên lưng hoạn nạn
những cánh buồm xé toạc vô minh
trong khu rừng tử bầy chim xao xác
vỡ cánh tung lên lũ địa hình

mẹ-thú ôm hài nhi trước bụng
chạy một thời mất hết thúng quang
mẹ-người bưng cơn đau sảng
phủ phục cây si nằm cứng giữa đàng

gục xuống trường thành ô nhục
còn ai ngồi khóc giếng khô chiều nay
dải mây quạnh bồng tang chế
xanh xưa ơi trùm phủ một ngày

gần gụi quê hương xa thôi
cột xương ruỗng mòn bi luỵ
hốc mắt khô triều bão tới
rẽ quạt chia khan vũng núi đồi

một ngày đi đi. rồi quên. về
không phải không về. không. quên hẹn thề
biển bóng đen kim âu vần vũ
tung xác đời chiều mộng ủ ê

 

quỳnh mộng

rồi bất cẩn đốt tình mình than củi
người đi về thêm mấy buổi phù vân
đời đã cháy trên cây cành cứu rỗi
ngọn dao em đâm suốt ngực ân cần

ô. đã chết từ trăng non khờ dại
trời xanh xa còn hiện nguyệt bên mình
lòng đã biết mỗi khi lòng u tối
con mắt người và cỏ lá buồn tênh

đời quanh quẩn nghe đời thương xót với
câu nguyền thề rơi rớt giữa mù sa
chân thú chạy đã trăm rừng vạn suối
nguồn sương trinh còn đọng nắng hiên nhà

xin vụng dại như tuổi hồng khép kín
xin buông lơi mùa ong bướm tỏ tường
và xin đứng giữa hình hài nguyên vẹn
xin tột cùng tan nát mộng quỳnh hương

Hoàng Xuân Sơn

 

. . . đọc tiếp . . .

Advertisements