Lạnh Lòng Bất Chợt Giọt Mưa Sa

Photo by Duyên

Photo by Duyên

 

Mùa Hè đã tới thật rồi sao? Gió thổi lung tung những cánh đào. Hoa rụng đâu từ ba bữa trước. Cành xanh xao lá, lá xanh xao…

Tôi buồn tôi nói xanh xao lá, không nói xanh tươi… tại quá buồn! Nước chảy, hoa trôi, ngày tháng đuổi, về đâu, về đâu, về muôn phương?

Mùa Hè đã tới, kia quần ngắn, phố nhởn nhơ phô những cặp đùi. Một chút ngọt ngào trên tóc biếc đậm màu son điểm ở đôi môi…

Nơi tôi cư ngụ, đông người Nhật, đông cả Đại Hàn, ít Việt Nam. Con gái ở đây như có hẹn phô bày nhan sắc đọ giai nhân…

Tôi nhìn ai cũng như người Mỹ, tôi lại lạc bầy giữa phố đông! Và, dĩ nhiên tôi lùi lại góc đìu hiu là cái quán bên sông…

Ở đây, tôi ngó dòng sông chảy, tôi thấy buồn tôi chẳng có bờ. Tôi thấy ai kia mười bảy tuổi dịu dàng áo lụa giữa trời thơ…

Tôi lạc về đâu non nước Bồng? Tôi lạc rồi chăng những ngả sông? Tôi nhớ nơi thuyền ra biển lớn, mùa Hè, tôi lạc giữa cơn dông!

Tôi lững thững về giữa phố hoa, những nhánh đào xanh lá mộng nhòa… Tôi nghĩ mắt tôi là cánh lá, lạnh lòng bất chợt giọt mưa sa…

Trần Vấn Lệ

Advertisement