Ánh Sáng Trong Bóng Tối

Tranh Van Gogh

Tranh Van Gogh

 

ÁNH SÁNG TRONG BÓNG TỐI

Trên xe buýt, một cô gái trẻ
Rất xinh đẹp, dáng vẻ tự tin,
Gậy trong tay, lặng lẽ bước lên,
Trả tiền xong, rồi lần dò đến
Chiếc ghế trống đã được dành sẵn,
Ngồi vào đó, gậy trắng cạnh bên.
Đã một năm hơn, cô Susan,
Ba mươi tuổi, bỗng nhiên khiếm thị.
Cô mắc phải một căn bệnh lạ,
Khiến chức năng thị giác mất đi.
Cô rơi vào tình huống bi ai,
Một thế giới tối thui, tuyệt vọng.
Cô chỉ biết than thân, trách phận,
Muốn buông xuôi, thả lỏng cuộc đời.
May mắn thay, bên cô, một người
Đã tặng cô một trời chung thủy,
Một tình yêu tuyệt vời, cao quý,
Một trái tim bỏng cháy, nồng nàn.
Đó chính là Mark, người chồng,
Một sĩ quan trong ngành Không Lực.
Mark đã dồn hết mọi công sức
Để giúp cho vợ được tự tin,
Vượt qua khỏi mọi nỗi ưu phiền,
Tạo cho mình một niềm vui mới,
Thấy ánh sáng trong vùng tăm tối,
Khiến Susan phấn khởi dần dần
Và cương quyết gạt hết u buồn
Để bắt đầu đi làm trở lại.
Nhưng cô còn vấp phải chướng ngại:
Chỗ làm xa, không lái được xe!
Mark không để cô phải âu lo,
Hứa sẽ đón đưa cô mỗi bữa,
Dù anh làm đầu kia thành phố.
Thời gian sau, không thể kéo dài
Tình trạng cô phụ thuộc anh hoài,
Mark quyết định sẽ thôi đưa đón
Để Susan đi xe buýt tháng,
Giúp cô tập tự ráng sức mình
Xoay sở lấy trong mọi cảnh tình.
Susan thấy tủi thân hết sức
Cô nói với Mark trong tiếng khóc,
Là anh đã mỏi mệt vì cô
Nên bỏ mặc cho cô tự lo,
Vì anh không còn yêu cô nữa.
Mark nghe nói hết sức đau khổ,
Cố giải thích cặn kẽ mọi điều,
Hứa anh sẽ mỗi sáng, mỗi chiều
Cùng với cô đi nhiều chuyến buýt
Cho đến khi cô nhuần nhuyễn hết
Những đường đi, nước bước mới thôi
Để cho cô có thể thảnh thơi
Không cần đến một ai giúp đỡ.
Mark gửi gắm cô với tài xế,
Tập cho cô tìm chỗ một mình,
Làm quen với những vật chung quanh
Cho đến lúc trở thành thuần thuộc.
Ngày kia Susan thấy đã được
Nên quyết định sẽ một mình đi.
Và quả nhiên mọi việc trơn tru.
Rồi ngày một, hai, ba, bốn…, sáu,
Đến sở, bà tài xế bảo: “Cháu!
Bác đang ghen với cháu lắm đây!”
Susan ngạc nhiên: “Sao vậy cơ?
Cháu là một cô gái khuyết tật.
Có gì đâu để ghen, thưa Bác?”
Bà tài xế: “Để Bác nói nghe.
Suốt trong năm sáu ngày vừa qua,
Mỗi buổi sáng nhìn qua cửa kính
Bác thấy một người đàn ông đứng
Trông cho cháu xuống xe, qua đường
Thật an toàn, rồi mới yên tâm
Lên xe đi, hân hoan, thoải mái.
Người dó luôn mặc quân phục mới,
Trước khi đi còn gửi nụ hôn.
Ông ta thật yêu cháu vô cùng!”
Susan nghe lòng mình thắt lại.
Tình yêu Mark thật là vĩ đại
Giúp làm sáng vũng tối đời cô.
Mà giờ đây dù đã bị mù
Cô vẫn thấy rõ như lúc sáng
Trái tình yêu muôn mầu lóng lánh
Của người chồng Thượng Đế ban cho!

CHẨM TÁ NHÂN
(phóng tác)
02/24/2016

——-

 

TẶNG VẬT CỦA TÌNH YÊU

Những người khách trên xe buýt nhìn với vẻ thương cảm khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp lần dò lên chiếc xe buýt bằng cây gậy màu trắng. Cô trả tiền cho bác tài, và dùng tay dò dẫm từng chiếc ghế ngồi, từ từ đi xuống theo lối đi giữa xe và tìm được ghế trống bác tài đã nói. Rồi cô ngồi vào chỗ, đặt chiếc cặp lên lòng và chiếc gậy dựa vào chân.
Đã một năm rồi từ ngày Susan, khi ấy mới 30 tuổi, bị mù. Do một chẩn đoán y khoa sai lầm khiến cô thành khiếm thị. Cô đột nhiên rơi vào một thế giới tối đen, phẫn nộ, tuyệt vọng, chỉ còn biết thương thân trách phận. Và cô phải bám chặt vào chồng cô, Mark. Mark là một sĩ quan không lực và anh yêu vợ với cả trái tim bằng lòng chung thủy: một tình yêu mãnh liệt như 5 năm trước mới yêu nhau. Khi vợ bị mất thị lực, thấy cô chìm sâu trong tuyệt vọng, anh xót thương và quyết định giúp vợ lấy lại sức mạnh cũng như sự tự tin – những gì cô ấy cần để có thể tìm lại sự độc lập cho bản thân.

Cuối cùng, Susan cảm thấy cô đã sẵn sàng trở lại làm việc, nhưng cô sẽ đi đến đó bằng cách nào? Trước đó cô vẫn thường đi xe buýt, nhưng bây giờ cô quá sợ nên không thể đi lại trong thành phố một mình. Mark tự nguyện lái xe đưa cô đi làm hàng ngày mặc dù nơi làm việc của họ ở hai đầu thành phố.Thoạt đầu, điều này an ủi Susan, và khiến cho Mark thấy dễ chịu vì đã làm được việc bảo vệ người vợ khiếm thị của anh hiện giờ cảm thấy bất an trong mọi chuyện.
Tuy nhiên, chẳng bao lâu Mark nhận ra cách sắp xếp như thế không ổn, không giúp được cho Susan tự hòa nhập với hoàn cảnh mới. Anh tự nhủ: Susan cần phải đi xe buýt trở lại. Nhưng cô còn quá yếu đuối, quá bi quan- cô sẽ phản ứng như thế nào với những tình huống trên xe? Đúng như Mark dự đoán, Susan kinh hoàng trước ý kiến đi xe buýt như trước.
Cô cay đắng nói: “Em mù lòa! Lam sao em biết em đang đi đâu? Em có cảm giác anh muốn bỏ em.”
Trái tim Mark như vỡ ra khi nghe những lời này, nhưng anh biết mình phải làm gì. Anh hứa với Susan rằng anh sẽ đi xe buýt với cô mỗi sáng và mỗi chiều bao lâu cũng được cho đến khi cô đã quen và tự lo liệu được.
Quả đúng như vậy. Trong suốt 2 tuần, Mark, mặc bộ quân phục, đi cùng vợ trên xe buýt đi về mỗi ngày. Anh dạy cô cách dựa vào các giác quan kia, nhất là thính giác, để xác định xem mình đang ở đâu và làm thế nào để thích nghi đượcvới hoàn cảnh mới . Anh giúp cô kết bạn với các tài xế xe buýt nhưng người có thể trông chừng cô và dành cho cô một chỗ.

Cuối cùng, Susan quyết định cô đã sẵn sàng để tự mình đi xe buýt. Buổi sáng thứ sáu đó, trước khi đi làm, cô vòng tay ôm Mark, người bạn đồng hành xe buýt, người chồng, người bạn tốt nhất đời cô… Mắt cô đẫm lệ, những giọt lệ biết ơn về lòng chung thủy, sự kiên nhẫn của chồng cô. Và vì tình yêu của anh nữa. Thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm… Mỗi ngày qua đi với những chuyến xe buýt cô tự lên xuống thành công, và Susan cảm thấy như chưa bao giờ cuộc đời chìm trong bóng tối của cô có thể tốt hơn. Cô đang làm được việc đó. Cô sẽ tự đi làm một mình.
Sáng thứ sáu, Susan đón xe buýt đi làm như thường lệ. Khi cô trả tiền vé để xuống xe, bác tài nói: “Này cháu, bác ghen với cháu đó”. Susan không chắc là bác tài đang nói với mình. Xét cho cùng, còn ai trên đời này lại đem lòng ganh tị với một phụ nữ bị mù phải vật vã tìm hi vọng sống trong một năm qua? Ngạc nhiên, cô hỏi bác tài: “Tại sao bác nói bác ghen với cháu?”
Bác tài đáp: “ Cháu biết đấy, suốt tuần rồi sáng nào một người đàn ông đẹp trai mặc quân phục cũng đứng ở góc đường nhìn cháu xuống xe. Anh ấy chờ đợi cháu băng qua đường an toàn rồi nhìn cháu đi vào tòa nhà văn phòng.
Anh chàng gửi cho cháu một nụ hôn gió, vẫy tay chào rồi quay đi. Cháu là một phụ nữ thực may mắn.”

Những giọt nước mắt hạnh phúc tuôn trào trên má Susan. Dù cô không thể nhìn thấy Mark, cô vẫn cảm nhận sự có mặt của anh. Cô thực may mắn, may mắn vô cùng. Vì anh đã tặng cho cô tặng vật quý giá hơn cả thị giác của cô, tặng vật mà cô chẳng cần nhìn thấy mới tin. Tặng vật của tình yêu đã đem ánh sáng đến soi sáng cho nơi chỉ có bóng tối bủa vây.