Nắng Một Trời V

Tác giả: Linh Hương

Phượng gật đầu mà mắt cô bé rơm rớm:

– Ba ạ, Ba không thương Bảo sao? Bảo như con, cũng là con Ba mà…

Lập luận của Ba như vững chắc thêm:

– Dĩ nhiên. Ba nghe con Ba đi mất, Ba lo lắng lắm chứ. Nhưng con nghĩ sao nếu Ba đem được Bảo về nhà. Mai mốt nữa Me con có thể đem con về nhà, mà con gái thì hay theo mẹ. Con phải biết là Ba sợ…

Phượng tròn mắt. Trời ơi! Nỗi lo sợ của Ba chỉ có thế thôi sao Ba? Ba chỉ sợ con bỏ Ba mà đi. Ba tội nghiệp của con! Nếu mà Ba biết mấy năm nay, lần nào về Saigon con cũng đến thăm mái ấm ngày xưa của bố con mình, thăm em Bảo, ăn cơm với vú Sáu và đôi khi còn lén để nhìn trộm Me. Ba đáng thương của con. Nếu con biết được thế, tám năm trước, Ngọc Phượng nhỏ nhoi của Ba đã không bị đưa lên ĐàLạt, trải qua những năm dài thui thủi, không bạn bè thân thuộc. Ba ơi Ba, nếu con có thể hãnh diện với tình thương Ba, con là người đầy đủ nhất trên đời… Phượng mím chặt môi nhưng một giọt nước mắt nóng hổi cũng rụng xuống ; cô bé nhỏ nhẹ:

– Ba ạ, như Ba đã nói, con lớn rồi. Ba có thể tin nơi con. Con xin hứa là sẽ không theo Me. Ba đi tìm em Bảo với con, nha Ba…

Như có một quyền lực bí ẩn nào can thiệp, giữa lúc Ba đang lưỡng lự, Tám đột ngột xuất hiện và hối hả giục Phượng:

– Cô ơi… cái cậu hôm bữa lại đây… sao nằm trước cổng nhà mình…

Mặt Phượng xanh hơn. Môi cô bé rung rung, hết nhìn Tám rồi lại nhìn Ba. Trong tíc tắc đồng hồ, người cha như nghe lại tiếng nói đã giục Phượng cương quyết gọi cửa. Đây có phải là một cơ hội không? Và không tự chủ được nữa, cả hai người, Ba và Phượng lao nhanh ra cửa cổng. Tám đã nhanh nhẹn mở cái cổng nhỏ. Ba nhào ra trước tiên. Bảo đang chống tay xuống mặt đường gượng đứng dậy. Một cậu bé trạc tuổi đứng cạnh bên với xe gắn máy luống cuống dựng xe dậy. Vẹt đám trẻ nhỏ lao xao chung quanh, đôi cánh tay Ba bao dung ghé xuống, cẩn trọng nâng cậu bé lên. Ba hỏi, như một lời ru êm ấm nhất trần đời:

– Sao thế con?

– Sao thế Bảo?

Phượng cũng vừa đến nơi và hỏi chen vào.

Bảo hơi cựa quậy trong lòng Ba:

– Không sao đâu Ba à.

Mãi đến bây giờ, khi nghe tiếng Bảo nói, Ba với Phượng mới thở phào được một tiếng nhẹ nhõm. Phượng cúi xuống hai đầu gối, nơi cái quần dài rách toang để lộ ra khoảng thịt rướm máu. Phượng kêu khẽ:

– Ô, sao đầu gối em chảy máu thế nầy?

Đôi mắt hơi chói nắng nên nheo lại một chút, Bảo nhoẻn miệng cười với Ba đang từ từ đi vào nhà:

– Chị Phượng ơi, đừng lo, em không có sao đâu. – Ba ơi, nằm trong lòng Ba, con chẳng thấy đau chi nữa, Ba, thật là hay.

Những nếp nhăn nơi đuôi mắt Ba như kéo dài hơn:

– Thế sao con bị té vậy?

Đôi môi nhỏ liến thoắng tức thì:

– Con giận Me quá, ôm đồ lại nhà bạn con, nhờ nó chở con đi tìm nhà Ba. Vú Sáu dẫn đi một lần, con chỉ nhớ mang máng. Hai đứa kiếm hoài, kiếm hoài. Mãi khi chạy ngang đây, nhận ra nhà Ba, con mừng quá, quên gọi nó tuột đại xuống xe nên té chúi xuống đất.

Bảo quay đầu nhìn Phượng:

– Còn gói quần áo em lăn ngoài đường, chị có nhặt không?

Phượng đang loay hoay với bông băng, thuốc Tám đưa cho, vừa trả lời:

– Có, chị bảo Tám đem vào nhà rồi…

Nụ cười nở thoải mái trên môi, cô bé ríu rít với Bảo:

– Vú Sáu bảo em, bé thế mà gan lì ghê, đó!

Bảo mới chợt nhớ đến Ba:

– Ba ơi, Ba không sợ Me giận nữa sao?

Đôi má ba thật tròn, Ba nắm cứng tay Bảo:

– Không!

Phượng vừa phết thuốc lên chỗ trầy, vừa cười theo Ba:

– Lúc nầy Ba chả sợ chi hết Bảo ơi…

Ba vừa định nói chi đó thì nín bặt vì hai ba tiếng xe dừng lại, tiếng hấp tấp mở cửa rồi tiếng xô cổng. Ba bố con nín thở, Bảo thì thầm:

– Me đến, Ba ạ.

Ba bế Bảo ngồi hẳn xuống bậc thềm, trông Ba tội nghiệp là. Phượng cũng ngồi xuống bên để băng vết thương của em cho xong. Vừa làm Phượng vừa liếc nhìn Ba. Đôi mắt ba nheo hẳn lại, hướng ánh nhìn về Me với vú Sáu đang xăm xăm đi vào. Hẳn ba lo lắng ghê gớm. Phượng cũng hồi hộp lạ thường, cuốn băng vụng về trong đôi tay, Phượng đánh rơi mấy lần, như không làm nổi nữa. Me vòng qua phía Phượng để đến gần Bảo hơn và để tránh ánh mắt của Ba, Phượng chắc thế.

Giọng Me rắn lại:

– Bảo, con về với Me…

Bảo im lìm. Cậu bé liếc nhìn Ba vừa lúc ánh mắt Ba cũng cúi xuống, ánh mắt thăm thẳm, vời vợi. Bảo nhìn Me. Đôi mắt Me cũng thăm thẳm, cũng vời vợi, lúc dịu dàng, lúc cương quyết. Bảo nhìn Phượng. Khuôn mặt Phượng sáng rực, trong trẻo, như ra dấu với Bảo: mọi sự sau nầy tùy cả vào em, rán mà cẩn trọng, Bảo nghe. Thứ sáng rực ngấm dần vào hồn, ánh mắt Phượng chìm xuống, buồn bã. Trong Bảo cũng có một quyết định. Me lại gọi Bảo, dịu dàng:

– Bảo, con về với Me.

Tiếng Bảo bật lên đột ngột:

– Không, con về với Ba, Me ạ.

Mắt Me sững sờ rồi long lanh, trong lúc Ba không dừng được, khẽ hé nụ cười hiền hòa, mãn ý trên đôi môi. Phượng cũng kinh ngạc nhìn Bảo. Rồi như một linh cảm tuyệt vời, cô bé chạy tới ôm khít khao cánh tay Me:

– Còn con, con về với Me…

Biến chuyển quá đột ngột không kịp để mắt Me đổi vẻ lần thứ hai. Nhưng Me vẫn để Phượng ôm một bên tay. Những giọt nước mắt lưu ly rời khỏi khuôn mặt thanh tú, dịu dàng như những hạt ngọc. Bàn tay me nở rộng mềm mại như đóa ngọc lan năm cánh xòe xuống ấp yêu trên mái tóc Phượng. Cô bé có một thứ giọng nói ngọt ngào như tiếng thở, len lỏi vào huyết quản Me vừa dừng cơn phẫn nộ:

– Me ơi! Me biết là con nhớ Me đến chừng nào…

Rồi tiếng chim hồn nhiên ríu rít to hơn như cho cả Ba cùng nghe… – Bây giờ hai đứa con đổi với nhau rồi. Ở với Ba hoài chán chết!

Cô bé nháy mắt với Ba, Ba hiểu ý cười xòa dễ dãi. Phượng ngước nhìn Me lần nữa, hùng dũng lẫn cả quyết:

– Con về với Me luôn, Me ơi…

Ba cũng bế Bảo đứng dậy. Như chín cơn suy nghĩ, vừa từ tốn vừa dịu dàng đến bên Me, ba nói khẽ với Bảo:

– Thôi bố con mình cũng về với Me luôn, Bảo ạ.

Rồi Ba trìu mến nhìn Me, nụ cười Ba thật tươi. Nụ cười nở sáng trong mắt Me. Nụ cười nồng nàn, ngào ngạt tỏa hương trong mắt Me. Me không cười nổi. Nụ cười Me sũng nước mắt, nhưng mắt Me đã cười thay. Mùa xuân vừa phơi phới đáp xuống sân cỏ nầy, trong khu vườn nầy, trong ngôi nhà nầy và choàng vuông áo lụa vào bốn Bố, Me, Con ; thứ lụa ngà óng ả sợi nhưng mát rợp bao trùm cả vũ trụ. Hãy gìn giữ mùa xuân của các ngươi, thứ mùa xuân quý giá nhất trần gian vì được nối kết bởi những bàn tay loài người nhỏ bé đến vô cùng.

Tràng pháo tay Bảo lốp bốp bất tận. Phượng không vỗ tay nổi, không cử động nổi. Cô bé chỉ biết đưa mắt dịu dàng nhìn Me, như chỉ được một lần nầy nhìn kỹ. Phải rồi, khuôn mặt Me hơi ốm, lũng mắt như sâu thêm, chắc Me buồn nhiều lắm. Tội nghiệp me, mà cũng tội nghiệp Ngọc Phượng của Me. Chắc Me cũng biết là con thèm gọi tiếng Me đến chừng nào. Ba ơi Ba, nụ cười trong sáng của ba đã làm muôn vì tinh tú trong bầu trời nầy ngừng lấp lánh, đã làm những cọng cỏ khô lả trên mặt đất nầy vươn dậy xanh mướt với mùa Xuân vừa tới, và làm trái tim nhỏ bé chúng con reo vui trong lồng ngực hồi sinh. Ba có biết thế không Ba. Em có biết thế không Bảo. Em có biết là đôi chim bồ câu trên nóc Vương cung Thánh đường – thèm nghe những lời cầu nguyện hơn trở lại mái ấm – đã tìm về đúng tổ của chúng rồi không em?

LINH HƯƠNG
(Bút nhóm Thương Linh)

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 170 & 171, Xuân Nhâm Tý, ra ngày 1 và 15-2-1972, và số 172, ra ngày 1-3-1972)

Advertisements