Tôn Nữ Thu Dung người thơ và mộng

Sau khi Nguyệt Mai chia sẻ về đôi giòng cám ơn của Tôn Nữ Thu Dung, Đèn Biển đã đánh máy bài này để tặng lại Thu Dung.

Có những bài thơ chỉ đọc vào buổi sáng mới thấy hay, hoặc những bài thơ chỉ làm hồn mình rung động khi thưởng thức vào buổi chiều, buổi tối ; nhưng cũng có những bài thơ mà bất cứ giờ phút nào tìm đến ta cũng hưởng đầy đủ những ý vị thiết tha, được rung cảm tuyệt đối, tràn trề. Những bài thơ đó ta có thể gán cho một danh hiệu tuyệt tác được: người có những bài thơ tuyệt tác đó là Tôn nữ Thu Dung.

TÔN NỮ THU DUNG, mười bẩy tuổi, nữ sinh mười hai A của trường Thánh Tâm Bonne Coeur Nha Trang. THU DUNG còn trẻ nhưng hoạt động văn nghệ khá mãnh liệt với những thơ, văn đăng ở các báo, có thể là Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc và Ngàn Thông, Mây Hồng của quá khứ, có chân trong nhóm GIAO HỮU, hiện diện cùng khắp trong các tập san bỏ túi của bạn bè.

THU DUNG gốc ở Huế, những người con gái Huế thường lãng mạn và đầy tình cảm, phải chăng vì thế mà thơ Dung như tràn ngập, sướt mướt những dư âm của một khối tình, bạn bè, học đường và riêng cái “ta” nhỏ bé. Lời thơ nhẹ và êm, như hơi thở – có thể là gió thoảng, với một kỹ thuật điêu luyện – dù ở thể thơ nào THU DUNG cũng đem lại niềm thông cảm vi diệu, nhất là những bài 5 chữ.

NGUYÊN LY mời các bạn thơ theo dõi thơ và mộng với người thơ TÔN NỮ THU DUNG trong phần đất dành riêng sau này.

EM – TUỔI NHỎ

Mưa hiền rụng xuống hồn em
Lá rơi trên tóc chiều im giọt đàn
Môi cười ấm cả mùa sang
Sầu bay muôn lối bạt ngàn cánh chim

EM – MÙA THU

Đường xưa tắt nến giữa chiều
Ô hay lòng cũng quạnh hiu bao giờ
Ngày về xa quá như mơ
Bàn tay giữ mộng – mộng vừa vuột bay

EM – MUÔN THUỞ

Em về hát khúc chia xa
Chiều buông cánh hạc bóng tà huy nghiêng
Em về như thể là chim
Trăm năm giữ nụ cười hiền trên môi

THU KHÚC

Cho Anh Thu và ngày của me

Thu về phải không em
Cúc có vàng lưng giậu
Khói giăng ngang qua rèm
Bàn tay anh chim đậu

Em về phải không thu.
Mù xa mây viễn xứ.
Môi nào cười âm u.
Có ru hồn anh ngủ.

Em đi trong trời mưa.
Môi ngậm lời hát cũ.
Những bụi nước tình cờ
Rơi xuống đời ngái ngủ

Em đi trong chiều gió
Tóc bay đầy trên vai
Hàng cây xanh đứng ngó
Hình như ngày đang phai…

GỞI NHỮNG HẠT MƯA

Vẫn còn đó mùa thu ngái ngủ
Bầy sơn ca về reo âm vang
Môi đã ấm lời yêu dấu cũ
Tay hư vô đón nỗi buồn vàng

Vẫn còn đó mưa đang mùa hạ
Phượng nồng nàn trên lối ta đi.
Hàng sao gầy buồn rơi mấy lá.
Chân lặng lờ khuất dấu thiên di

Vẫn còn đó ngày ta vào học
Gió mù bay trời đất giao mùa
Có nhớ chi bạn, thầy, sách vở
Tay lạnh lùng đón mấy hạt mưa.

TƯ KHÚC

1. Em về bay tóc cỏ
Ngậm trên môi nụ hồng
Chân nhẹ từng bước nhỏ
Sợ làm phai nắng nhung

Tháng sáu cành phượng nở
Rời lớp học rưng rưng
Tháng bảy hoa phượng đỏ
Bè bạn xa vô cùng

Em giấu thời tuổi nhỏ
Rồi cũng đành quay lưng
Và cổng trường không mở
Rơi trên tay lệ nồng

Xót xa từng hơi thở
Bạn bè ai biết không

2. Em về chân bước nhẹ
Tóc rối theo chiều đưa
Ve hót lời khe khẽ
Dấu môi chào hạ xưa

Thôi vẫy tay chào nhé
Những cơn mưa đầu mùa
Em về nghe nhớ quá
Bạn bè yêu dấu xưa.

3. Tháng tám em vào học
Cũng sân trường lá xanh
Phượng tàn rơi trên tóc
Phấn trắng và tường xanh

Ngẩn ngơ nhìn rồi khóc
Những nhỏ bạn thân tình
Đã rời trường bỏ lớp
Đã là chim bay nhanh

BÀI CA HƯ VÔ

Trăng nằm ngủ giữa hư vô
Kìa ngàn sương lạnh mơ hồ trên vai
Bàn tay giữ mộng tàn phai
Tóc huyền em có thả dài không em

Mai về nghe mấy tiếng chim
Hoàng oanh, hồng tước, vành khuyên rộn ràng

Môi hồng ngậm giọt mưa tan
Mi ngoan đón gió mùa sang ngậm ngùi
Đầu ngày những bước chân vui
Cuối ngày là khóc chôn vùi ước mơ

TÔN NỮ THU DUNG

Những bài thơ trên đã là một giới thiệu khá đầy đủ, NGUYÊN LY nghĩ rằng mình khỏi cần nói thêm điều gì nữa. Chỉ xin gởi TÔN NỮ THU DUNG một lời chúc lành – cho hồn thơ ngự vĩnh viễn trong trái tim cô học trò nhỏ ở trường THÁNH TÂM Bonne Coeur.


NGUYÊN LY

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 206, ra ngày 1-8-1973)
_________________________________________________________________

Chân thành cám ơn Đèn Biển đã sưu tầm và đánh máy.

Advertisements